Côn Bố - thuộc họ côn bố?

- Đặc điểm thực vật: Là loại tảo dẹt, mầu nâu có những móc để bám vào tảng đá. Bộ phận giống như lá của côn bố dài 60cm, rộng 5-6cm. Phần giữa dầy, mép mỏng thành hình lượn sóng. Côn bố thường có ở biển và được thu hoạch vào mùa hạ và mùa thu.
- Bộ phần dùng: Toàn bộ cây
- Thành phần hóa học: Hợp chất hydratcarbon khoảng 60% keo algin đường manitol 11,13%, galactan, B1, B2,C,P, hàm lượng iod cao 0,34%, kali 4,36%; còn có calci, sắt, muối vô cơ acid amin, laminin laminarin, laminariose, acid al- ginic 32%, acid manuronic, acid glucorunic.
- Tác dụng sinh học.
+ Tác dụng hạ huyết áp; tác dụng này được chứng minh bời laminin.
+ Tác dụng hạ mỡ trong máu do laminarin, lami-nariose.
+ Tác dụng hút các chất thẩm tích ra tử tổ chức của cơ thể bị viêm nhiễm.
- Công dụng: Dùng trong điều trị tăng huyết áp, dùng phong trị bệnh cường năng tuyến giáp gây ra bướu cổ. Ngoài ra còn dùng chữa lao hạch lâm ba, ngày dùng 4g, ngày uống 2 lần. Mỗi liệu trình điều trị là 40 ngày; sau đố nghỉ 20 ngày. Côn bố dùng trị tuyến giáp sưng đơn thuần cho hiệu quả cao. Ngoài ra còn dùng côn bố chữa bệnh phù, phối hợp và sa tiền, đại phúc bì. Chữa tinh hoàn bị sưng, phối hợp với tiểu hồi, lệ chi hạch, thanh bì. Côn bố do có tính chất nhuyễn kiên nên còn dùng để trị lao hạch tràng nhạc, phối hợp với hạ khô thảo. Ngoài ra còn dùng để hóa đờm chữa ho và chữa táo bón.
- Chú ý: Do sống ở biển, côn bố có rất nhiều muối ăn bám vào, do đó cần phải ngâm nhiều lần thay nươc, đặc biệt mùa hể, nếu không sẽ bị thối.


Nguồn tin từ: PGS.TS.Phạm Xuân Sinh