Hoa hèo-họ đậu

- Đặc điệm thực vật: Cây hèo là loại cây gỗ, cao tới 6-8m. Lá kép lông chim lẻ, mọc sole, mỗi lá có từ 7-17 lá chét. Hoa mọc thành bông cánh bướm mầu vàng trăng. Quả giáp dài bị thắt lại bởi các hạt. Mua thu hoạch từ tháng 7 đến tháng 9. Cây hòe được trồng ở nhiều địa phương trong nước ta, có nhiều ở Thái Bình, để lấy nụ hoa làm thuốc và làm nguyên liệu xuất khẩu.
- Bộ phận dùng: Nụ hoa, quả
- Thành phần hóa học.
Flavonoid, rutin là thành phần chủ yếu trong hòe, hàm lượng có thể đến 28-30%, ở lá rutin 4,7%. Ngoài ra còn có các hợp chất sophoradiol là dẫn chất của olean (triterpenoid), còn có các hợp chất isoflavonoid, sophoricosid, sophorabiosid.
- Tác dụng sinh học
+ Tác dụng hạ huyết áp (ngay cả khi lọc bỏ rutin ở nước săc hoa hòe) trên chó đã gây mê.
+ Tác dụng làm giảm tính thấm của mao mạch, tăng sự bền vững của hồng cầu, giảm thấp trương lực cơ trơn chống co thắt, chống xơ vữa động mạch.
- Công dụng:
Dùng hoa hèo trong bệnh tăng huyết áp dùng riêng hoặc có thể phối hợp với các vị thuốc khác như hoàng cầm, cúc hoa, hoa đại, thảo quyết minh…Dùng trị các bệnh xuất huyết như chảy máu cam, xuất huyết dưới da, trĩ xuất huyêt, chảy máu chân răng…
Ngoài ra còn dùng để trị viêm thanh đới dẫn đến khản tiếng, mất tiếng; dùng hoa hòe 12g sắc uống. Còn dùng hoa hòe để phòng và trị các bệnh ngoài da bị tổn thương do bức xạ.
Hòe giác cũng là thuốc lương huyết, chỉ huyết; dùng trong các trường hợp xuất huyết. Ngoài ra còn có công năng thanh can sáng mắt.
- Chú ý:
+ Hoa hòe được thu hái vào các ngày đẹp trời khi nó còn ở dạng nụ. Sau khi thu hái cần phơi ngay; tốt nhất là đem sao nhanh ở nhiệt độ 60-70 độ C để diệt men rutinase, men gây thủy phân rutin làm hàm lượng của nó bị giảm đi.
+ Khi dùng với tính chất cầm máu, người ta thường sao cháy hoa hòe. Trên thực nghiệm đã chứng minh, hoa hèo sao cháy có tác dụng cầm máu tốt hơn hoa hòe để sống.

Nguồn tin từ: PGS.TS.Phạm Xuân Sinh